Thầm lặng “gieo chữ” nơi tiền tiêu Tổ quốc

Giữa Trường Sa xa xôi đầy nắng gió, có những thầy, cô giáo trẻ không quản khó nhọc ngày đêm cần mẫn dạy chữ cho các em học sinh. Họ vừa là người đi dạy chữ, vừa là “bảo mẫu đặc biệt” dạy cách làm người cho bọn trẻ. Niềm vui của họ chỉ trọn vẹn khi ngày ngày được đứng trên bục giảng- một công việc không kém nhọc nhằn và thầm lặng hy sinh nơi tiền tiêu Tổ quốc.

Nước mắt ngày đi đảo

Cô giáo Bùi Thị Nhung được biết đến không chỉ là tấm gương sáng về tinh thần tận tụy, mà còn là người đầu tiên gieo chữ cho các em học sinh trên đảo Trường Sa lớn. Khách từ đất liền đến Trường Sa, khi thăm lớp học của cô giáo Nhung, họ khâm phục tinh thần vượt khó, song không phải ai cũng hiểu chuyện cô Nhung ra Trường Sa dạy học bắt nguồn từ tình thương yêu các em học sinh và hoàn toàn tự nguyện. “Bây giờ tôi đã trở về đất liền rồi, song 5 năm dạy học ở Trường Sa là những năm tháng ý nghĩa nhất của đời dạy chữ. Mặc dù dạy học ở nơi khó khăn gian khổ, nhưng đó là những ngày tôi được sống và cống hiến hết mình. Bây giờ nếu được trở lại Trường Sa tôi vẫn sẵn sàng”. Từ đầu dây điện thoại tận Khánh Hòa, giọng cô Nhung nghèn nghẹn chia sẻ.

Tháng 3 năm 2008, trong một buổi chiều đi dạy học về như bao chiều khác, cô Nhung chợt nghe trên loa truyền thanh của xã Cam Hải Tây (huyện Cam Ranh, Khánh Hòa) thông báo việc đi Trường Sa theo diện tình nguyện. Vốn là cán bộ đoàn năng động, Nhung nghĩ: “Đi Trường Sa dạy học chắc chắn nhiều gian khổ, song được dạy chữ cho các em học sinh ở Trường Sa, điều đó có ý nghĩa hơn nhiều”. Ngay buổi tối hôm đó, cô bàn với chồng về ý định đi Trường Sa day học. Chồng cô không đồng ý còn bảo “Việc đó có bộ đội lo. Phận đàn bà con gái, dạy học ở đất liền đã cực nhọc rồi, ra Trường Sa xa xôi, còn chồng con, gia đình ai gánh?”. Chưa thuyết phục được chồng, Nhung chủ động đến nhà bố mẹ đẻ trình bày nguyện vọng của mình và “nhờ bố mẹ phân tích ước nguyện của con cho chồng con hiểu”. Thoạt đầu, bố mẹ Nhung cũng bảo “Trường Sa xa xôi, thân gái dặm trường, ra đó biết ngày nào trở lại. Rồi việc chồng, con gia đình, sẽ chịu nhiều gian khổ”. Nhưng được Nhung thuyết phục: “Đó là ước nguyện, là nghĩa cử đối với Tổ quốc. Con muốn góp sức cùng bộ đội Trường Sa”. Cuối cùng, bố mẹ đẻ đã đồng ý và ông bà cũng thuyết phục được con rể đi cùng con gái ra Trường Sa dạy học.

Ngày chia tay trên cảng Cam Ranh, cô giáo 27 tuổi rưng rưng giọng không thành tiếng. Cô ôm mẹ nghẹn ngào hẹn ngày gặp lại. Cầm bàn tay nhăn nhúm của cha, cô hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ trở về. Tàu hú ba hồi còi tạm biệt quê hương, Nhung bế con xuống tàu, nước mắt tràn mi nhìn ngôi trường nghèo nơi cô dạy học khuất dần trong sóng nước.

Trước lúc ra Trường Sa dạy học, cô giáo Nhung là giáo viên biên chế của Trường tiểu học Suối Cát trong đất liền, có cô con gái 3 tuổi và điều kiện kinh tế gia đình ổn định. “Ra Trường Sa dạy học, lúc đó tôi cũng chưa hiểu mình phải làm thế nào để dạy cho các em học sinh 5 lớp một lúc. Chỉ biết, Trường Sa rất thiêng liêng trong tim tôi. Tôi luôn cảm thấy niềm vui rộn ràng trong tim khi nghĩ mình đứng trên bục giảng ở nơi đầu sóng ngọn gió”, cô Nhung nhớ lại.

 Con chữ đầu tiên

Sau chặng hải trình 2 ngày đêm không nghỉ, con tàu hải quân đã đưa gia đình cô Nhung và những gia đình khác từ Khánh Hòa cặp đảo Trường Sa lớn. Đặt chân lên cầu cảng Trường Sa, cô xúc động rơi nước mắt khi lần đầu tiên nhìn thấy Tổ quốc thiêng liêng của mình giữa ngàn khơi. 

Trong căn phòng đơn sơ giữa chân trời Tổ quốc, bốn tấm bảng treo bốn bên trường, 9 em học sinh ngồi quay lưng lại với nhau. Trong khi cô Nhung giảng bài cho hai em lớp 4 thì 2 em lớp 3 ôn bài, một em lớp 5 viết tập làm văn. “Gọi là 5 lớp học, nhưng chỉ 9 em học sinh. Để lớp nào cũng được học, phải dạy theo phương pháp xoay vòng. Nếu lớp này học toán, thì lớp kia làm văn. Đó là cái khó nhất. Cô trò coi nhau như người ruột thịt”, cô Nhung bồi hồi nhớ lại.

Sau một ngày gieo chữ, cô Nhung cùng các em học sinh đi vòng quanh bãi biển, vừa để các em cảm nhận được biển đảo thiêng liêng, vừa để vơi đi nỗi nhớ đất liền luôn canh cánh trong lòng. Dẫu ở nơi đầu sóng ngọn gió này nhiều gian khổ khó khăn, nhưng việc dạy chữ cho học sinh Trường Sa đối với cô là một vinh dự, là thể hiện tình yêu Tổ quốc. “Những ngày dạy học ở Trường Sa đã rèn luyện cho tôi tinh thần tự lực. Những đứa trẻ thời tôi dạy ở Trường Sa lớn, nay đã vào lớp 8 lớp 9. Có em trở về đất liền đã đứng dưới cờ kể chuyện Trường Sa cho các bạn nghe. Thời gian dạy học ở Trường sa 5 năm, nhưng đối với tôi đó là những năm tháng đẹp nhất trong đời dạy học. Vinh dự hơn, tôi được kết nạp Đảng tại Trường Sa. Một vinh dự lớn lao đối với tôi”. Cô Nhung hãnh diện.

Chất lính, chất giáo song hành trên đảo

Nói đến dạy học ở Trường Sa, không thể không kể ra đây những thầy giáo trẻ “ba trong một”. Gọi là “ba trong một” bởi vừa là giáo viên, vừa là bảo mẫu, vừa trong vai chiến sĩ Trường Sa. Một ngày mới bắt đầu đối với thầy giáo Lê Xuân Quyết ở đảo Song Tử Tây là báo thức lúc 5 giờ 30 phút tập thể dục. 7 giờ sáng dạy chữ cho các em học sinh, 11 giờ cho các em về gia nhà, chiều đón các em tới lớp. Hết giờ học chiều, thầy Quyết lại cùng các em vui chơi, đá bóng, hoặc hướng dẫn các em trồng rau xanh. Hơn hai năm gieo chữ ở đảo Song Tử Tây, Thầy Quyết trở thành “bảo mẫu đặc biệt” cho bọn trẻ. Có đứa trẻ lém lỉnh gọi thầy là anh Quyết. Có đứa còn chọc thầy Quyết đẹp trai. “Những lúc các em giận bố mẹ, tôi lại dỗ dành, cưng nựng để các em vui. Trong giờ học các em gọi thầy xưng con, ngoài giờ các em gọi chú xưng cháu. Có đứa lém lỉnh còn gọi là anh nữa. Những ngày đầu nghe các em gọi “anh Quyết”, tôi ngượng quá, nhưng rồi cũng thấy vui vui. Là thanh niên trẻ, việc dạy dỗ các em cũng nhiều bỡ ngỡ, nhưng dần rồi quen” thầy Quyết chia sẻ

Từ miền quê xã Sơn Lâm, huyện Vạn Ninh, Khánh Hòa, thầy Quyết ra đảo Song Tử Tây dạy học theo diện tình nguyện. Không nói hết những khó khăn trở ngại những ngày đầu dạy học ở đảo, nhưng chính môi trường gian khổ, khí hậu khắc nghiệt ấy đã tôi luyện bản lĩnh người giáo viên đứng vững trên bục giảng nơi đầu sóng. “Cái khó nhất dạy học ở đảo là học sinh quá ít. Trong qui trình giáo dục, học sinh quá ít cũng ảnh hưởng ít nhiều đến chất lượng. Cái dễ là các em ở đây rất chăm học, dường như mảnh đất này đã tạo cho các em tinh thần tự giác. Do học tập trong môi trường quân sự, nên tính tự giác của các em rất cao. Nhiều khi bản thân tôi cũng coi các em như một anh bộ đội. Tôi muốn gắn bó lâu dài với mảnh đất này. Chính các em học sinh và tình yêu biển đảo, tình quân dân đã níu bước chân tôi ở lại. Ở đây không có sự phân biệt, chỉ có tình quân dân gắn bó, tình thầy trò như người thân trong một gia đình”, thầy Quyết cho biết.

Cùng đồng hành với thầy Quyết trên đảo Song Tử Tây, thầy giáo Đồng Minh Hiệp cũng nguyện gắn bó với Trường Sa lâu dài. Cũng như “bảo mẫu” Quyết, “bảo mẫu Hiệp” liên tục bận rộn như có con mọn. Sau một ngày gieo chữ, Hiệp trở về căn phòng riêng của mình phía đầu hồi trường học. Chiếc giường cá nhân, cái bàn soạn giáo án đơn sơ. Mỗi đêm, trong căn phòng nhỏ ấy, thầy Hiệp vẫn cần mẫn soạn giáo án, chấm bài cho các em. Trong khoảng lặng giữa biển trời Tổ quốc, thầy Hiệp nhớ về đất liền- nơi ấy có bố mẹ và bao người thân ngóng đợi. Anh không thể nào quên được những ngày đầu tiên đặt chân lên đảo. Tuy đã xác định tốt tư tưởng là công tác ở đây lâu dài, những đêm đầu tiên anh không kìm được xúc động vì quá nhớ đất liền. Những ngày sau đó anh ra bờ biển ngóng về phía chân trời tìm hình bóng một con tàu nào đó. “Bây giờ đã quen lắm rồi. Có tụi nhỏ đảo như thêm niềm vui. Tiếng khóc, tiếng chào làm cho đảo rộn rã  như ở đất liền, nhất là mỗi lần có đoàn khách từ đất liền ra thăm đảo”, Hiệp chia sẻ

 Cũng gieo chữ ở “chân trời” Tổ quốc, hai thầy giáo Lê Đức Anh và Nguyễn Ngọc Hạ ở đảo Sinh Tồn chẳng kém vất vả, khó khăn. Ngày đầu tiên đến đảo Sinh Tồn, thầy Hạ mắt đỏ hoe nhìn lên cột mốc chủ quyền. Hai tiếng Trường Sa, hình ảnh người lính Sinh Tồn tuần tra canh đảo, nhìn ánh mắt những em bé thơ ngây khát khao học chữ làm thầy xúc động: “Được dạy học ở Trường Sa là một điều vinh dự. Ngoài dạy chữ, dạy kiến thức, tôi còn dạy các em về tinh thần hi sinh vì Tổ quốc, chí khí dũng cảm khi Tổ quốc cần. Có em hỏi Tổ quốc là gì? Lúc đó thực sự tôi xúc động. Lúc dạy học, tôi là thầy giáo, khi đảo thực hiện nhiệm vụ phòng thủ, tôi là chiến sĩ Trường Sa. Chất lính và chất giáo, với tôi luôn song hành”, thầy Hạ chia sẻ.

Trường Sa đã từng ngày thay da đổi thịt. Ở giữa đại dương bao la ấy, có những thầy, cô giáo trẻ vẫn ngày đêm cần mẫn gieo chữ cho các em học sinh. Đến đảo Trường Sa lớn, nghe tiếng các em  đọc vần ê a phát ra từ lớp học; đến đảo Song Tử Tây được nghe tiếng giảng bài ấm áp của thầy Quyết, thầy Hiệp; đặt chân lên đảo Sinh Tồn, xúc động bởi sự nhiệt tình hết lòng vì học sinh thân yêu của thầy Hạ, mới thấy được sự cống hiến, thầm lặng hi sinh của những người gieo chữ ở đây. Các thầy, cô đang làm công việc với tất cả tinh thần, nghị lực và đức hi sinh, vì thế hệ học sinh  của Trường Sa hôm nay và mai sau đang được chính lòng nhiệt huyết của các thầy, cô nuôi dưỡng ở “doi cát vàng” nhỏ bé mang hồn thiêng Tổ quốc đặc biệt này.

 Mai Thắng

Để lại bình luận
Tên đầy đủ *
Email *
Nội dung *